Hậu luận tội, tiền bầu cử Mỹ: Phía cuối con đường

Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu vận động tranh cử tại bang New Hampshire ngày 10/2. (Nguồn: Getty Images)

Hậu luận tội, tiền bầu cử Mỹ: Phía cuối con đường

Kết quả luận tội là không bất ngờ, nhưng số phiếu sau hai vòng bầu cử Tổng thống sơ bộ đầu tiên tại bang Iowa và New Hampshire thì có. Bình luận của báo Thế giới & Việt Nam. 

Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu vận động tranh cử tại bang New Hampshire ngày 10/2. (Nguồn: Getty Images)
Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu vận động tranh cử tại bang New Hampshire ngày 10/2. (Nguồn: Getty Images)

Không ngạc nhiên sao được, khi trong bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ tại Iowa ngày 9/2, cựu Phó Tổng thống Joe Biden, Thượng nghị sỹ Elizabeth Warren hay Bernie Sanders đã lép vế trước nhân vật ít tiếng tăm hơn – ông Pete Buttigieg, Thị trưởng trẻ tuổi của thành phố South Bend, bang Indiana. Chính trị gia sinh năm 1982 này giành được 13 phiếu, theo sau là ông Sanders (12 phiếu), bà Warren (8 phiếu) và ông Biden (6 phiếu).

Iowa là bang đầu tiên tiến hành bầu cử sơ bộ và cũng là nơi “tiên tri” về kết quả cuộc bầu cử Tổng thống – ai chiến thắng trong bầu cử sơ bộ tại đây đều trở thành ông chủ của Nhà Trắng. Liệu lịch sử sẽ lặp lại năm 2020?

Điều này là hoàn toàn có cơ sở, nếu nhìn vào kết quả bỏ phiếu của bang New Hampshire ngày 11/2, với 86% số phiếu được kiểm, ông Buttigieg và ông Sanders đã bỏ xa đối thủ còn lại trong đảng với cùng 9 phiếu. Sự xuất hiện của chính trị gia trẻ tuổi, nhiệt huyết như ông Buttigieg rõ ràng là làn gió mới cần thiết cho đảng Dân chủ. Tuy nhiên, ông Sanders cũng thể hiện được tầm ảnh hưởng khi đối thủ truyền thống “xuống” phong độ. Cuộc đua song mã vì thế sẽ còn gay cấn và quyết liệt trong thời gian tới.

Trái lại, về phía đảng Cộng hòa, đương kim Tổng thống Donald Trump đã thắng dễ tại Iowa (39/40 phiếu) và New Hampshire (20/22 phiếu). Thực trạng này cho thấy cạnh tranh nội bộ là không nhiều và ông Trump nhiều khả năng chắc suất ứng cử viên của đảng Cộng hòa trong bầu cử tới. 

Cuộc chiến không cân sức

So với hai ứng cử viên sáng giá hiện nay của đảng Dân chủ là ông Buttigieg và ông Sanders, ông Trump sở hữu nhiều ưu thế vượt trội.

Đầu tiên, kể từ năm 1993, các Tổng thống Mỹ đương nhiệm luôn tái đắc cử, với tỷ lệ ủng hộ cao. Xét trong bối cảnh hiện tại, ông Trump rõ ràng có cơ sở để tin tưởng vào “tiền lệ” này.

Thứ hai, tình hình hiện tại đang có nhiều yếu tố thuận lợi để đương kim Tổng thống ghi điểm trong mắt cử tri. Trong nước, nền kinh tế Mỹ tiếp tục tăng trước ổn định; khảo sát mới nhất cho thấy tỷ lệ tín nhiệm của ông Trump đang ở mức cao nhất trong nhiệm kỳ (49%), với tỷ lệ ủng hộ trong đảng tiếp tục tăng (94%). 

Trên trường quốc tế, dịch viêm phổi do chủng mới virus corona (COVID-19) dự kiến tác động đáng kể tới tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc; Mỹ có thể tận dụng cơ hội này để thúc đẩy việc ký kết thỏa thuận thương mại có lợi cho Washington, hoàn thành lời hứa tranh cử năm 2016 và tạo lợi thế vô cùng lớn cho ông Trump trên hành trình tái đắc cử Tổng thống. Mỹ cũng đã hoàn thành thỏa thuận thương mại song phương với đối tác lớn là Nhật Bản, đàm phán lại điều khoản trong thỏa thuận với Hàn Quốc và khả năng sẽ ký thỏa thuận thương mại với Ấn Độ.

Thứ ba, so với các ứng cử viên còn lại, ông Trump vượt trội về lịch duyệt chính trị sau bốn năm lăn lộn nơi Nhà Trắng, trong khi ông Buttigieg vẫn chỉ là “tân binh”, còn ông Sanders không có nhiều kinh nghiệm quản lý, điều hành ở cấp độ liên bang.

Bản lĩnh người cầm lái

Tuy nhiên, sẽ là chủ quan nếu sớm loại ông Buttigieg hay ông Sanders ra khỏi đường đua, bởi còn hơn bảy tháng nữa mới diễn ra cuộc bầu cử cuối cùng. Sức trẻ từng là yếu tố then chốt giúp ông Barack Obama chiến thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng trước đối thủ đảng Dân chủ, Thượng nghị sỹ John Kerry. Nước Mỹ cũng chứng kiến những chính trị gia lớn tuổi ghi tên vào danh sách người đứng đầu quốc gia, trong đó có đương kim Tổng thống. 

Quan trọng hơn, ông Trump vẫn phải đối mặt với một số thách thức đáng kể và một bước sảy chân có thể chấm dứt sự nghiệp chính trị vào tháng 10 tới. 

Thứ nhất, sau khi luận tội thất bại, đảng Dân chủ sẽ tiếp tục tạo áp lực bằng nhiều cách, tác động để ông Trump không thể hoàn thành mục tiêu tranh cử 2016, tạo điều kiện cho ứng cử viên đảng này bứt phá giành lợi thế. 

Thứ hai, ông Trump tiếp tục vướng vào vụ việc gây tranh cãi, tổn hại đến uy tín cá nhân. Trong đó có cáo buộc xâm hại của bà Summer Zervos, thí sinh từng tham gia chương trình truyền hình thực tế The Apprentice năm 2006 do ông Trump sản xuất. Đáng ngại hơn, quyết định sa thải Đại sứ Mỹ tại EU Gordon Sondland và Giám đốc Phụ trách các vấn đề châu Âu của Hội đồng An ninh Quốc gia Alexander Vindman của ông đã gây phản ứng tiêu cực trong dư luận Mỹ. 

Thứ ba, ông Trump chưa thể hoàn thành nhiều lời hứa tranh cử. Thỏa thuận thương mại Mỹ – Trung chưa có kết quả cuối cùng. Tình hình phi hạt nhân hóa trên Bán đảo Triều Tiên khó đạt thỏa thuận nếu không có nhượng bộ từ hai phía. Căng thẳng Mỹ – Iran tiếp tục nóng, Syria tiếp tục là “vũng bùn” khó thoát.

Như vậy, dù có nhiều ưu thế, song ông Donald Trump cần thận trọng nhằm duy trì, nới rộng cách biệt hiện có để tái khẳng định vị trí người đứng đầu Nhà Trắng bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ cảm giác chiến thắng “lội ngược dòng” và hẳn không muốn trở thành nạn nhân của nó.

n của báo Thế giới & Việt Nam. 

Bình luận. Mỹ - Trung Quốc: Được tiếng, thiếu miếng

Bình luận. Mỹ – Trung Quốc: Được tiếng, thiếu miếng

Thỏa thuận thương mại giai đoạn 1 giữa Mỹ – Trung Quốc có làm thay đổi xung khắc thương mại và xa hơn là cạnh tranh chiến lược giữa hai nước này? Bình luận của Báo Thế giới & Việt Nam. 

Bình luận. Mỹ - Trung Quốc: Được tiếng, thiếu miếng
Bình luận. Mỹ – Trung Quốc: Được tiếng, thiếu miếng

Sau 13 vòng đàm phán, Mỹ và Trung Quốc đạt được kết quả mà họ gọi là thoả thuận thương mại giai đoạn 1. Rồi mất thêm không ít thời gian nữa, hai bên mới ký kết chính thức thoả thuận này.

Điều lạ ở đây là cả hai bên đều không tỏ ra vội với việc chính thức ký kết thoả thuận, như thể không có nhu cầu cấp thiết làm cho thoả thuận này có hiệu lực chính thức nhanh chóng như có thể được. Xem ra, cái mà cả hai bên muốn có được nhất là tác động của việc đạt được thoả thuận thương mại này chứ không phải hiệu lực thực chất của chính thoả thuận ấy.

Thật ra, điều trên không đến nỗi khó hiểu. Lời giải thích đơn giản là thoả thuận thương mại giai đoạn 1 này không làm thay đổi cơ bản và đáng kể gì cả trong bản chất lẫn về mức độ cuộc xung khắc thương mại hiện tại giữa hai nước, càng chưa thể tác động được gì tới diễn biến tiếp theo đây của cuộc cạnh tranh chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc trên mọi phương diện.

Những gì mà Mỹ và Trung Quốc đã thoả thuận được với nhau mới chỉ là xử lý một vài biểu hiện lâm sàng của cuộc xung khắc thương mại, còn quá ít ỏi và không cơ bản, lại vẫn quá chung chung và không đi cùng những quy định để đảm bảo là những gì đã được thoả thuận thì rồi cũng sẽ được thực hiện đầy đủ và nghiêm chỉnh.

Hai bên hiện chỉ tập trung vào việc được tiếng là vẫn có thể thoả hiệp với nhau và đã thoả thuận được với nhau, tức là xung khắc thương mại và cạnh tranh chiến lược sẽ còn dai dẳng nhưng sẽ không bên nào hành động quá đà và đi quá giới hạn.

Cái mà Tổng thống Mỹ Donald Trump hiện muốn có được là gây dựng hình ảnh cứng rắn với Trung Quốc và đã buộc Trung Quốc phải nhượng bộ. Cái mà phía Trung Quốc cần là hoà hoãn và thời gian, không buộc được Mỹ lùi thì ngăn ngừa Mỹ dấn thêm.

Mỹ và Trung Quốc chỉ tạm ngừng chứ chưa hết chiến.

 

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ký thỏa thuận thương mại Giai đoạn 1 với Trung Quốc. (Nguồn: Daily Gaming World)

Mỹ vừa thực hiện ‘bước đi quan trọng, chưa bao giờ làm’ với Trung Quốc

Ngày 15/1, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ký Thỏa thuận thương mại giai đoạn 1 với Trung Quốc – thỏa thuận một phần nhằm thúc đẩy việc chấm dứt cuộc chiến về kinh tế kéo dài 2 năm.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ký thỏa thuận thương mại Giai đoạn 1 với Trung Quốc. (Nguồn: Daily Gaming World)
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ký thỏa thuận thương mại Giai đoạn 1 với Trung Quốc. (Nguồn: Daily Gaming World)

Phát biểu tại Nhà Trắng trước lễ ký Thỏa thuận, Tổng thống Trump nêu rõ: “Hôm nay, chúng ta có một bước đi quan trọng, một điều mà chúng ta chưa bao giờ làm với Trung Quốc” và điều này sẽ đảm bảo “thương mại công bằng và tương hỗ”. Ông khẳng định: “Cùng nhau, chúng ta sẽ sửa những cái sai trong quá khứ”.

Tuy nhiên, các mức thuế đối với hàng trăm tỷ USD thương mại song phương sẽ vẫn được duy trì.

Theo Đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer, Thỏa thuận thương mại Mỹ – Trung giai đoạn 1 sẽ có tác dụng nếu Trung Quốc muốn điều đó. Ông Lighthizer khẳng định, những người mà ông đàm phán tại Trung Quốc đều mong muốn thỏa thuận có tác dụng.

Theo văn bản Thỏa thuận thương mại Mỹ – Trung giai đoạn 1 được công bố ngày 15/1, Trung Quốc đã nhất trí gia tăng mua thêm 76,7 tỷ USD hàng hóa của Mỹ trong năm đầu thỏa thuận, con số này dự kiến là 123,3 tỷ USD cho năm thứ hai.

Văn bản thỏa thuận cho thấy, mức tăng tổng cộng 200 tỷ USD trong 2 năm, bao gồm việc tăng mức bán hàng công nghiệp cho Trung Quốc thêm 77,7 tỷ USD. Trung Quốc cũng sẽ tăng mua các sản phẩm năng lượng của Mỹ thêm 52,4 tỷ USD, đồng thời tăng mua dịch vụ của Mỹ thêm 37,9 tỷ USD.

Các hàng hóa công nghiệp của Mỹ, bao gồm máy móc công nghiệp, thiết bị điện tử, dược phẩm, máy bay, xe có động cơ, sắt và thép cũng như các dụng cụ quang học và y tế, tất cả đều nằm trong mức tăng tổng cộng 200 tỷ USD mà Trung Quốc cam kết mua trong 2 năm tới.

Cũng trong lễ ký kết này, Phó Thủ tướng Trung Quốc Lưu Hạc đã trao bức thư của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cho Tổng thống Mỹ Donald Trump, trong đó khẳng định, Thỏa thuận thương mại Mỹ – Trung có lợi cho toàn thế giới.

Trong bức thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói với Tổng thống Trump rằng, thỏa thuận thương mại cho thấy Trung Quốc và Mỹ có thể giải quyết bất đồng, tìm ra giải pháp dựa trên đối thoại. Theo ông Tập Cận Bình, hai bên cần “đi đến cùng” thỏa thuận thương mại nhằm đạt được những tiến triển hơn nữa trong hợp tác song phương.

Ông Tập Cận Bình cũng hy vọng Mỹ sẽ đối xử công bằng với các công ty Trung Quốc và Washington sẽ ủng hộ hai nước hợp tác trong trường học, viện nghiên cứu và doanh nghiệp. Nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng bày tỏ sẵn sàng giữ liên lạc chặt chẽ với ông Trump.

Bên cạnh đó, Phó Thủ tướng Trung Quốc Lưu Hạc cũng khẳng định, Thỏa thuận thương mại giai đoạn 1 có lợi cho hai nước cũng như cả thế giới và không tác động tới lợi ích hợp pháp của bên thứ ba. Ông Lưu Hạc tuyên bố, Trung Quốc sẽ tuân thủ những cam kết trong Thỏa thuận, cho rằng, việc thực thi thỏa thuận này là nhiệm vụ cấp bách nhất.

Theo ông Lưu Hạc, bước đi tiếp theo tốt hơn hết nên tập trung vào việc thực thi Thỏa thuận giai đoạn 1 nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho giai đoạn tiếp theo. Các công ty Trung Quốc sẽ mua các sản phẩm của Mỹ dựa trên các điều kiện thị trường.

Phó Thủ tướng Trung Quốc cũng cho rằng, chính phủ hai nước cần tạo điều kiện thuận lợi để nước này mua hàng hóa của Mỹ. Ông cho biết, Bắc Kinh hoan nghênh các nhà đầu tư toàn cầu, bao gồm cả Mỹ, đầu tư vào Trung Quốc. Ông Lưu Hạc khẳng định, Washington và Bắc Kinh cần tăng cường hợp tác và đây là lộ trình đúng đắn duy nhất cho cả Mỹ và Trung Quốc.

Văn Chu

(theo AFP, Reuters, CNBC)

Tổng thống Mỹ Donald Trump cầm chiếc biển ghi “Trump đào than đá” trong một buổi gặp mặt cử tri. (Nguồn: Getty)

Vì sao Mỹ rút khỏi Hiệp định Paris?

Chính quyền Tổng thống Donald Trump đã chính thức thông báo tới Liên hợp quốc (LHQ) rằng Mỹ sẽ rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu. Động thái này khiến cả thế giới phải tìm ra bước đi mới để bảo vệ môi trường sống mà không có sự hợp tác của nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Sau hai năm kể từ khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố Mỹ sẽ rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, ngày 4/11, Washington thông báo khởi động quá trình rút khỏi Hiệp định được đàm phán dưới thời cựu Tổng thống Barack Obama. Theo đó, Mỹ sẽ hoàn tất quá trình rút khỏi Hiệp định Paris trước ngày 4/11/2020.

Mỹ, nước phát thải khí nhà kính lớn nhất thế giới về lịch sử, sẽ trở thành quốc gia duy nhất đứng ngoài Hiệp định. Với quyết định này, Tổng thống Trump hứa sẽ thúc đẩy các ngành công nghiệp dầu khí và than của Mỹ.

Kể từ khi nhậm chức, ông Trump với tôn chỉ “đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại” và chính sách “Nước Mỹ trên hết” đã gạch bỏ đi khá nhiều di sản của người tiền nhiệm Obama, từ môi trường đến tự do thương mại và Hiệp định Paris là một trong số đó. Trước đây, chính quyền Obama đã đưa Mỹ tham gia vào hiệp ước hồi năm 2015, hứa hẹn đến năm 2030 sẽ cắt giảm 26-28% lượng khí thải nhà kính của Mỹ so với mức năm 2005.

Hiệp định Paris là gì?

Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu là cam kết toàn cầu đầu tiên về khí hậu, được đàm phán trong Hội nghị lần thứ 21 của các Bên của Công ước Khung của LHQ về biến đổi khí hậu ở Paris (COP21). Hiệp định được 197 quốc gia ký kết ngày 12/12/2015, 185 nước thông qua và chính thức có hiệu lực ngày 4/11/2016.

Về cơ bản, các quốc gia ký kết Hiệp định đều nhất trí cắt giảm lượng khí CO2 và khí thải khác từ đốt nhiên liệu hóa thạch, nhằm kiềm chế mức tăng nhiệt độ toàn cầu. Theo đó, các quốc gia thành viên COP21 đã nhất trí hạn chế mức tăng nhiệt độ Trái Đất không quá 2 độ C so với thời kỳ tiền Cách mạng công nghiệp và cố gắng đưa con số này về mức 1,5 độ C. Nếu không, các nhà khoa học cảnh báo, Trái Đất sẽ tiến đến ngưỡng thảm họa mà không thể xoay chuyển được. Để đạt mục tiêu này, các nhà khoa học khuyến cáo, thế giới cần cắt giảm đến một nửa lượng khí thải carbon vào năm 2030.

Ngoài ra, thỏa thuận này cũng đặt ra mục tiêu các nước phát triển đóng góp ngân quỹ tối thiểu 100 tỷ USD mỗi năm để giúp các nước đang phát triển chuyển đổi từ năng lượng hóa thạch sang các dạng năng lượng tái sinh ít phải thải hơn, cũng như tăng cường khả năng ứng phó với thảm họa thiên nhiên do biến đổi khí hậu gây ra, như hạn hán hay lũ lụt.

Về tính minh bạch, thỏa thuận quy định các quốc gia phải báo cáo về tiến trình thực thi cam kết, song không có hình thức chế tài đối với các quốc gia chưa hoàn thành mục tiêu về cắt giảm khí thải.

Tổng thống Mỹ Donald Trump cầm chiếc biển ghi “Trump đào than đá” trong một buổi gặp mặt cử tri. (Nguồn: Getty)
Tổng thống Mỹ Donald Trump cầm chiếc biển ghi “Trump đào than đá” trong một buổi gặp mặt cử tri. (Nguồn: Getty)

Cái lý của Mỹ…

Tổng thống Trump được coi là một người hoài nghi về biến đổi khí hậu, từng bác bỏ quan điểm cho rằng khí nhà kính do con người gây ra khiến Trái Đất ấm lên nhanh chóng và kích hoạt các hiện tượng thời tiết cực đoan. Ông thậm chí bác bỏ cả nỗ lực quốc tế nhằm giảm thiểu khí nhà kính, gọi đây là trò lừa bịp do Trung Quốc tạo ra nhằm làm tê liệt ngành công nghiệp Mỹ.

Hồi năm 2017, phát biểu tại một buổi lễ ở Vườn Hồng của Nhà Trắng, nhà lãnh đạo Mỹ chỉ trích Hiệp định Paris là gánh nặng về tài chính và kinh tế, khiến nhiều người mất việc làm, gây xói mòn chủ quyền quốc gia và đặt Washington vào thế bất lợi so với các nước khác, nhất là trong ngành công nghiệp than đá. Ông còn khẳng định quyết định rút khỏi Hiệp định này “tượng trưng cho sự tái khẳng định chủ quyền Mỹ”.

Đối với Tổng thống Trump, dường như Hiệp định Paris chẳng khác gì ngoài cam kết ép Mỹ phải chi thêm 100 tỷ USD viện trợ nước ngoài cho phần còn lại của thế giới, chống phá và làm suy yếu nến kinh tế của nước này.

Trong khi đó, Mỹ luôn tự tin rằng mình là quốc gia đi đầu trong việc chống biến đổi khí hậu và bảo vệ môi trường. Ngày 4/11, Ngoại trưởng Mike Pompeo đăng lên Twitter rằng “Mỹ tự hào về thành tích đứng đầu thế giới trong việc cắt giảm tất cả các loại khí thải, nuôi dưỡng khả năng bền bỉ, tăng trưởng kinh tế và đảm bảo năng lượng cho công dân của chúng ta”.

Ông Pompeo cũng khẳng định rằng Mỹ có cách tiếp cận thực tế khi sử dụng hỗn hợp tất cả các loại năng lượng một cách sạch sẽ và hiệu quả nhất, trong đó có cả nhiên liệu hóa thạch, năng lượng hạt nhân và năng lượng tái tạo.

… và thực tế đáng lo ngại

Hiệp định Paris được coi là một cam kết đòi hỏi các quốc gia thành viên phải đưa ra những hành động thiết thực và có những con số tích cực vì sự sống còn của Trái đất. Tuy nhiên, các nước ký kết đang đối mặt với bài toán khó để thực hiện cam kết đưa ra mà vốn là “vấn đề lương tâm” hơn là pháp lý.

Theo báo cáo của UEF, EU, chiếm 9% lượng phát thải là “có hành động quyết liệt đối phó với biến đổi khí hậu”. EU dự kiến sẽ cắt giảm đến 58% lượng phát thải của họ cho đến năm 2030 so với mức năm 1990 mặc dù cam kết đưa ra trong Thỏa thuận Paris chỉ là “cắt ít nhất 40%”.

Đầu tháng 11 vừa qua, tổ chức Quỹ Sinh thái Toàn cầu (UEF) đã công bố báo cáo Sự thật đằng sau các cam kết khí hậu cho thấy phần lớn quốc gia tham gia Hiệp định Paris đều không thực hiện cắt giảm khí thải đúng như cam kết.

Các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng có gần ba phần tư quốc gia cam kết trong Hiệp định Paris “không đủ để làm chậm lại biến đổi khí hậu” và “một số nước phát thải lớn nhất vẫn sẽ tiếp tục phát thải”. Trong đó, hơn nửa lượng khí thải nhà kính xuất phát từ Trung Quốc (26,8%), Mỹ (13,1%), Ấn Độ (7%) và Nga (4,6%).

Mặc dù Ấn Độ và Trung Quốc đều đưa ra cam kết giảm cường độ phát thải carbon trên mỗi đơn vị GDP cho đến năm 2030 và khẳng định có thể thực hiện được cam kết này. Thế nhưng, lượng khí carbon của cả hai nước đều tiếp tục tăng trong 10 năm tới do nhu cầu phát triển kinh tế. Ấn Độ trong kỳ họp COP 21 (2015) ký Hiệp định Paris nhưng lưu ý thế giới về tình trạng của đất nước họ, bao gồm khả năng tài chính, quy mô dân số và nhu cầu phát triển thì tại một quốc gia mà hàng trăm triệu người vẫn chưa có điện nước thì chống biến đổi khí hậu là vấn đề xa xỉ.

Còn cam kết của tất cả các nước còn lại, vốn chiếm 32,5% lượng phát thải toàn cầu thì lại cần có sự hỗ trợ kỹ thuật và ngân quỹ 100 tỷ USD hàng năm từ các nước phát triển, trong khi Mỹ và Australia đều đã ngưng đóng góp cho quỹ này. Mức độ cắt giảm phát thải mà các nước khác nhau cam kết không giống nhau do “các nước không có trách nhiệm như nhau về biến đổi khí hậu” xét trên quá trình phát thải tích lũy trong lịch sử, tỷ lệ phát thải trên đầu người và nhu cầu phát triển.

Cuộc chiến chống biến đổi khí hậu vô cùng phức tạp, đòi hỏi từ ngân sách cho đến công nghệ, điều kiện kinh tế-xã hội và nhu cầu phát triển. Do đó, chỉ có quốc gia đã phát triển như Mỹ và EU có thể giải quyết từng phần chứ những quốc gia đang phát triển khó lòng mà tự giải quyết được.

Sự rút lui của Mỹ có thể xem như một “bước lùi” đối với chính Washington bởi nước này từng giữ vai trò đầu tàu trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu. Bước đi của Mỹ khiến cho toàn bộ thế giới lúng túng, khi giải pháp bảo vệ Trái Đất không có sự hậu thuẫn của nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Hơn bao giờ hết, vấn đề cấp thiết đặt ra là các quốc gia trên thế giới cần thể hiện hơn nữa vai trò trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu để có thể đảm bảo cho tương lai vốn đang bấp bênh của Hiệp định Paris.

Dù có muốn, nhưng Mỹ không được phép rút ra khỏi Hiệp định Paris ngay lập tức. Theo các điều khoản của Hiệp định, tiến trình rút khỏi thỏa thuận toàn cầu này sẽ kéo dài một năm. Điều này đồng nghĩa với việc Mỹ sẽ không còn là thành viên của Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu vào ngày 4/11/2020 – một ngày sau ngày bầu cử Tổng thống.

Đến khi đó, người ta mới biết chắc chắn được liệu Mỹ có tiếp tục cam kết chung với thế giới để chống lại biến đổi khí hậu hay không. Bởi ngược lại với việc rút ra, quá trình xin gia nhập lại Hiệp định chỉ diễn ra trong vòng 30 ngày với hai bức thư, một gửi tới Tổng Thư ký LHQ và một để thông báo tới Hiệp định, biến ngày 19/2/2021 là ngày sớm nhất mà Mỹ có thể trở lại làm một thành viên của Hiệp định.